Tự ngôn: Trung hữu (antarābhava) vẫn có phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Thành Dục hữu (kamabhava) phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Trung hữu vẫn có phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Thành Sắc hữu phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Trung hữu vẫn có phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Thành Vô sắc hữu phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Trung hữu vẫn có phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Trung hữu vẫn có trong chặng giữa của Dục hữu và Sắc hữu phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Trung hữu vẫn có phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Trung hữu vẫn có trong chặng giữa của Sắc hữu và Vô sắc hữu phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Trung hữu vẫn không có trong chặng giữa của Dục hữu và Sắc hữu phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà Trung hữu vẫn không có trong Dục hữu và Sắc hữu thời không nên nói Trung hữu vẫn có. Tự ngôn: Trung hữu vẫn không có trong chặng giữa của Sắc hữu với Vô sắc hữu phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà Trung hữu vẫn không có trong chặng giữa Sắc hữu với Vô sắc hữu thời không nên nói Trung hữu vẫn có.
Tự ngôn: Trung hữu vẫn có phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Trung hữu đó thành sanh nơi trước, thành nơi lục đạo, thành thức trụ thứ tám, thành chúng sanh cư trụ thứ mười phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Trung hữu vẫn có phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Trung hữu thành hữu, thành đạo (gati), thành chúng sanh cư trụ, thành luân hồi, thành sanh, thành thức trụ, thành cách đặng thân thể phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Nghiệp mà làm cho chúng sanh đến Trung hữu vẫn có phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Chúng sanh bực vào đến Trung hữu vẫn có phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Tất cả chúng sanh đang sanh, đang già, đang chết, đang thác, đang tái tục, trong Trung hữu phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Sắc, Thọ, Tưởng, Hành, Thức có trong Trung hữu phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Trung hữu thành Ngũ uẩn hữu phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Dục hữu vẫn có, Dục hữu thành hữu, thành đạo, thành chúng sanh nương ở, thành luân hồi, thành sanh, thành thức trụ, thành cách đặng thân thể phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Trung hữu vẫn có, Trung hữu thành hữu, thành đạo, thành chúng sanh nương ở, thành luân hồi, thành sanh, thành thức trụ, thành cách đặng thân thể phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Nghiệp mà làm cho chúng sanh vào đến Dục hữu vẫn có phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nghiệp mà cho chúng sanh vào đến Trung hữu vẫn có phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Chúng sanh, bực vào đến Dục hữu vẫn có phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Chúng sanh bực vào đến Trung hữu vẫn có phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Tất cả chúng sanh đang sanh, đang già, đang chết, đang tử, đang tái tục trong Dục hữu phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Tất cả chúng sanh đang sanh, đang già, đang chết, đang tử, đang tái tục trong Trung hữu phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Sắc, Thọ, Tưởng, Hành, Thức vẫn có trong Dục hữu phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Sắc, Thọ, Tưởng, Hành, Thức vẫn có trong Trung hữu phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Dục hữu thành Ngũ uẩn hữu phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Trung hữu thành Ngũ uẩn hữu phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Sắc hữu vẫn có, Sắc hữu thành hữu, thành đạo (gati) thành chúng sanh cư trụ, thành luân hồi, thành sanh, thành thức trụ, thành cách đặng thân thể phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Trung hữu vẫn có, Trung hữu thành hữu, thành đạo, thành chúng sanh nương ở, thành luân hồi, thành sanh, thành thức trụ, thành cách đặng thân thể phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Nghiệp mà làm cho chúng sanh vào đến Sắc hữu vẫn có phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Nghiệp mà làm cho chúng sanh vào đến Trung hữu vẫn có phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Chúng sanh bực vào đến Sắc hữu vẫn có phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Chúng sanh bực vào đến Trung hữu vẫn có phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Tất cả chúng sanh đang sanh, đang lão, đang tử, đang chết, đang tái tục trong Sắc hữu phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Tất cả chúng sanh đang sanh, đang lão, đang tử, đang chết, đang tái tục trong Trung hữu phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Sắc, Thọ, Tưởng, Hành, Thức vẫn có trong Sắc hữu phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Sắc, Thọ, Tưởng, Hành, Thức vẫn có trong Trung hữu phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Sắc hữu thành Ngũ uẩn hữu phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Trung hữu thành Ngũ uẩn hữu phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Vô sắc hữu vẫn có, Vô sắc hữu thành hữu, thành đạo, thành chúng sanh nương ở, thành luân hồi, thành sanh, thành thức trụ, thành cách đặng thân thể phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Trung hữu vẫn có, Trung hữu thành hữu, thành đạo, thành chúng sanh nương ở, thành luân hồi, thành sanh, thành thức trụ, thành cách đặng thân thể phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Nghiệp làm cho chúng sanh vào đến Vô sắc hữu vẫn có phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nghiệp mà làm cho chúng sanh vào đến Trung hữu vẫn có phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Chúng sanh bực vào đến Vô sắc hữu vẫn có phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Chúng sanh bực vào đến Trung hữu vẫn có phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Tất cả chúng sanh đang sanh, đang lão, đang tử, đang chết, đang tái tục trong Vô sắc hữu phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Tất cả chúng sanh đang sanh, đang lão, đang tử, đang chết, đang tái tục trong Trung hữu phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Thọ, Tưởng, Hành, Thức vẫn có trong Vô sắc hữu phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Thọ, Tưởng, Hành, Thức vẫn có trong Trung hữu phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Vô sắc hữu thành Tứ uẩn hữu phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Trung hữu thành Tứ uẩn hữu phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Trung hữu vẫn có phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Trung hữu vẫn có chỉ về phần tất cả chúng sanh phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Trung hữu vẫn không có chỉ về phần tất cả chúng sanh phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà Trung hữu vẫn không có chỉ về phần tất cả chúng sanh thời không nên nói Trung hữu vẫn có. Tự ngôn: Trung hữu vẫn có phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Trung hữu vẫn có riêng cho những người tạo vô gián nghiệp phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Trung hữu vẫn không có về phần những người tạo nghiệp vô gián phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Nếu mà Trung hữu vẫn không có về phần những người tạo nghiệp vô gián thời không nên nói Trung hữu vẫn có.
Tự ngôn: Trung hữu vẫn có về phần những người không tạo nghiệp vô gián phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Trung hữu vẫn có thuộc về những người tạo nghiệp vô gián phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Trung hữu vẫn không có về phần những người tạo nghiệp vô gián phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Trung hữu vẫn không có thuộc về phần những người không tạo nghiệp vô gián phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Trung hữu vẫn có về phần những người vào Địa ngục ... về phần những người đến vô tưởng ... về phần những người đến Vô sắc hữu phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Trung hữu vẫn không có về phần những người đến Vô sắc hữu phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà Trung hữu vẫn không có về phần những người đến Vô sắc hữu thời không nên nói Trung hữu vẫn có. Tự ngôn: Trung hữu vẫn có thuộc về những người không đến Vô sắc hữu phải chăng?
Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Trung hữu vẫn có dành riêng những người vào đến Vô sắc hữu phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Trung hữu vẫn không có dành riêng những người đến Vô sắc hữu phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Trung hữu vẫn có dành riêng những người không đến Vô sắc hữu phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Phản ngữ: Chẳng nên nói Trung hữu vẫn có phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi. Phản ngữ: Bực người Trung bang bất hườn (antarāparinibbāyī) vẫn có phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi.
Phản ngữ: Nếu mà bực người Trung bang bất hườn vẫn có, chính do nhân đó, Ngài mới nói Trung hữu vẫn có. Tự ngôn: Nói rằng Trung hữu (Antarābhava) vẫn có do giải rằng bực người Trung bang bất hườn (Antarāparinibbāyī) vẫn có phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Do giải rằng: "Bực người Sanh bang bất hườn (Upahacca parinibbayi) vẫn có, Sanh Bang Hữu (Upahaccabhava) cũng là vẫn có phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Trung hữu nói là vẫn có do giải rằng: "Bực người Trung bang bất hườn vẫn có" phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Do giải rằng: "Bực người Vô hành bang bất hườn (Asaṅkhāraparinibbāyī) vẫn có ... Bực người Hữu hành bang bất hườn (Sasaṅkharaparinibbāyī) vẫn có thời cũng là Hữu hành hữu (sasaṅkharabhava) vẫn có phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Dứt Trung hữu ngữ