Tự ngôn: Không vô biên xứ là vô vi phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Thành Níp-bàn, thành tí hộ, thành bí mật, thành sở y, thành hữu tức, thành cố định, thành bất tử phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Không vô biên xứ thành vô vi, Níp-bàn thành vô vi phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Vô vi thành hai thứ phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Vô vi thành hai thứ phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Tí hộ thành hai thứ ... có bực chặng giữa của Níp-bàn hai thứ đó phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Không vô biên xứ là vô vi phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Không vô biên xứ thành hữu, thành thú hướng (gati), thành chúng sanh trụ, thành hành, thành sanh, thành chỗ nương của thức, thành cách đặng thân (attabhāva) phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Vô vi thành hữu, thành thú hướng, thành chúng sanh trụ, thành hành, thành sinh, thành chỗ trụ của thức, thành cách đặng thân phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Nghiệp làm nhân đưa đến Không vô biên xứ vẫn có phải chăng? Phản ngữ:
Phải rồi. Tự ngôn: Nghiệp làm nhân đưa đến vô vi vẫn có phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Vẫn có chúng sanh vào đến Không vô biên xứ phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Vẫn có chúng sanh vào đến vô vi phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Tất cả chúng sanh sanh, lão, tử, thác, tái tục trong Không vô biên xứ đặng phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Tất cả chúng sanh sanh, lão, tử, thác, tái tục trong vô vi đặng phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Thọ, Tưởng, Hành, Thức vẫn có trong Không vô biên xứ phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Không vô biên xứ là Tứ uẩn hữu phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Vô vi là Tứ uẩn hữu phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Phản ngữ: Không nên nói rằng Tứ Vô sắc là vô vi phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi.
Phản ngữ: Tứ Vô Sắc, Đức Thế Tôn Ngài có phán rằng là thật tướng không lay động phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu Tứ Vô Sắc, Đức Thế Tôn Ngài có phán là thật tướng không lay động, chính do nhân đó, Ngài mới nói rằng Tứ Vô sắc là vô vi. Dứt Vô sắc ngữ