Tự ngôn: Phàm phu chỉ có lỗi nhứt định phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Bực người sát mẫu thành người chỉ có lỗi nhứt định, người sát phụ ... Người sát La Hán ... Người chích Phật thân huyết ... Người phá hòa hợp Tăng thành người chỉ thuộc về nhứt định phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Phàm phu chỉ có lỗi nhứt định phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Hoài nghi đáng sanh cho người chỉ có lỗi nhứt định phải chăng? Phản ngữ:
Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà Hoài nghi phải sanh cho người chỉ có lỗi nhứt định thời không nên nói phàm phu chỉ có lỗi nhứt định. Tự ngôn: Hoài nghi không phải sanh cho người chỉ có lỗi nhứt định phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Trừ Hoài nghi đặng phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Trừ Hoài nghi đặng phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Trừ đặng do đạo Dự Lưu phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Trừ đặng do đạo Nhứt Lai ... trừ đặng do đạo Bất Lai ... trừ đặng do đạo La
Hán phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Trừ đặng do đạo nào? Phản ngữ: Bằng đạo phía bất thiện. Tự ngôn: Đạo phía bất thiện thành pháp dẫn ra cho đến sự hết khổ, cho đến sự đắc chứng, cho đến Níp-bàn không thành cảnh của lậu ... không thành cảnh của phiền não phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Đạo phía bất thiện không thành pháp dẫn ra ... thành cảnh của phiền não phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà đạo phía bất thiện không thành pháp dẫn ra ... thành cảnh của phiền não thời không nên nói Hoài nghi mà bực người nhứt định theo một lối trừ đặng bằng đạo phía bất thiện. Tự ngôn: Đoạn kiến (ucchedadiṭṭhi) phải sanh cho người nhứt định bằng thường kiến (sassasadiṭṭhi) phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà đoạn kiến phải sanh cho bực người nhứt định bằng thường kiến thời không nên nói phàm phu chỉ có nhứt định theo một lối. Tự ngôn: Đoạn kiến không phải sanh cho những người nhứt định bằng thường kiến phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Trừ đoạn kiến đặng phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Trừ đoạn kiến đặng phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Trừ đặng bằng đạo Dự Lưu phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Trừ đặng bằng đạo Nhứt Lai ... bằng đạo Bất Lai ... bằng đạo La Hán phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Trừ đặng bằng đạo nào? Phản ngữ: Trừ đặng bằng đạo phía bất thiện. Tự ngôn: Đạo phía bất thiện ... cũng không nên nói đoạn kiến mà người nhứt định với thường kiến trừ đặng bằng đạo phía bất thiện. Tự ngôn: Thường kiến phải sanh cho những người nhứt định bằng đoạn kiến phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà thường kiến phải sanh cho bực người nhứt định với đoạn kiến thời không nên nói phàm phu chỉ có về phần lối nhứt định. Tự ngôn: Thường kiến không phải sanh cho những người nhứt định với đoạn kiến phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Thường kiến không phải sanh cho những người nhứt định với đoạn kiến phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Trừ thường kiến đặng phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Trừ đặng bằng đạo Dự Lưu phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Trừ đặng bằng đạo Nhứt Lai ... bằng đạo La Hán phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Bằng đạo nào? Phản ngữ: Bằng đạo phía bất thiện. Tự ngôn: Bằng đạo phía bất thiện ... thời không nên nói thường kiến mà những người nhứt định với đoạn kiến trừ đặng bằng đạo phía bất thiện. Phản ngữ: Không nên nói phàm phu có sự nhứt định bằng một phía phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi. Phản ngữ: Đức Thế Tôn Ngài có phán rằng: "Này chư Phíc-khú, có người trong đời này là kẻ hiệp với pháp phe bất thiện, chỉ thành pháp theo phía đen, người ấy thành bực đã trầm miếng một lần thời cũng vẫn tự chìm đó". Như đây là bài Kinh vẫn thật có phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi. Phản ngữ: Nếu thế đó phàm phu cũng có sự nhứt định theo một phía chớ gì.
Tự ngôn: Đức Thế Tôn Ngài có phán rằng: "Này chư Phíc-khú, có người trong đời này là kẻ hiệp với pháp phe bất thiện, chỉ thành pháp theo phía đen, người ấy thành bực đã trầm miếng một lần thời cũng vẫn tự chìm đó, do giải như vầy và theo nhân ấy Ngài mới xác định rằng phàm phu có sự nhứt định chỉ theo một phía ư". Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Đức Thế Tôn Ngài có phán rằng: "Này chư Phíc-khú, có người trong đời này đã trồi lên hụp xuống". Như đây là bài Kinh vẫn thật có phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Người trồi lên rồi trở hụp xuống mỗi lần phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Đức Thế Tôn Ngài có phán rằng: "Này chư Phíc-khú, có người trong đời này thành kẻ hiệp với phần pháp bất thiện, chỉ theo phía đen, người ấy đã thành kẻ đã chìm một lần thời vẫn tự chìm. Do phân giải như đây và theo nhân đó Ngài mới xác định rằng phàm phu có sự nhứt định chỉ theo một phần phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi Tự ngôn: Đức Thế Tôn Ngài có phán rằng: "Này chư Phíc-khú, có người trong đời này đã trồi lên kềm vững thân, đã trồi lên thấy rõ xoay coi, lội qua, đã trồi lên đi đến nơi chỗ đặng". Như đây là bài Kinh vẫn thật có phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Người đã trồi lên mỗi lần đi đến nơi chỗ đặng phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Dứt Cực thậm cố nhiên ngữ