Tự ngôn: Địa chất là hữu kiến phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Thành Sắc, thành Sắc xứ, thành Sắc giới, thành màu xanh, thành màu vàng, thành màu đỏ, thành màu trắng, bị Nhãn thức biết, đối chiếu nơi nhãn, đến vào rạch của nhãn phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Địa chất là hữu kiến phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nương nhãn và địa chất, Nhãn thức mới phát sanh phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Nương nhãn và địa chất, Nhãn thức mới phát sanh phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nói rằng nương nhãn và địa chất, mới phát sanh Nhãn thức. Như đây là bài Kinh vẫn thật có phải chăng? Phản ngữ: Không có! Tự ngôn: Nói rằng nương nhãn và sắc, mới phát sanh Nhãn thức. Như đây là bài Kinh vẫn thật có phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà nói rằng nương nhãn và sắc mới phát sanh Nhãn thức. Như đây là bài Kinh vẫn thật có thời không nên nói rằng nương nhãn và địa chất, mới sanh ra Nhãn thức. Phản ngữ: Không nên nói địa chất là hữu kiến phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi. Phản ngữ: Ngài thấy đất, thấy đá, thấy núi phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi. Phản ngữ: Nếu mà Ngài thấy đất, thấy đá, thấy núi; chính do nhân đó, Ngài mới nói rằng chất đất là hữu kiến... Phản ngữ: Không nên nói chất nước là hữu kiến phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi.
Phản ngữ: Ngài thấy nước phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi. Phản ngữ: Nếu mà Ngài thấy nước, chính do nhân đó, Ngài mới nói chất nước là hữu kiến ... Phản ngữ: Không nên nói chất lửa là hữu kiến phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi. Phản ngữ: Ngài vẫn thấy ngọn lửa phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi.
Phản ngữ: Nếu mà Ngài vẫn thấy ngọn lửa, chính do nhân đó, Ngài mới nói rằng chất lửa là hữu kiến... Phản ngữ: Không nên nói chất gió là hữu kiến phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi. Phản ngữ: Ngài thấy cây cối vẫn bị gió ngã phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi. Phản ngữ: Nếu mà Ngài thấy cây cối vẫn bị gió ngã, chính do nhân đó, Ngài mới nói rằng phong chất là hữu kiến. Dứt Địa chất hữu kiến ngữ