Tự ngôn: Tà kiến là vô ký phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Thành vô ký, thành vô ký tố, thành sắc, thành Níp-bàn, thành Nhãn xứ ... thành Xúc xứ phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Tà kiến là vô ký phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Xúc mà tương ưng với Tà kiến thành vô ký phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Tà kiến thành vô ký phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Thọ ... Tưởng ... Tư ... Tâm mà tương ưng với Tà kiến thành vô ký phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Xúc mà tương ưng với Tà kiến thành bất thiện phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Tà kiến thành bất thiện phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Thọ ... Tưởng, Tư, Tâm mà tương ưng với Tà kiến thành bất thiện phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Tà kiến thành bất thiện phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Tà kiến thành vô ký phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Tà kiến không có quả, không có dị thục quả phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Tà kiến có quả, có dị thục quả phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà Tà kiến có quả, có dị thục quả thời không nên nói Tà kiến là vô ký. Tự ngôn: Tà kiến là vô ký phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Tất cả lỗi, Đức Thế Tôn Ngài phán là có Tà kiến thành thứ rất hơn hết phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà tất cả lỗi, Đức Thế Tôn Ngài nói có Tà kiến rất hơn hết, thời không nên nói Tà kiến là vô ký. Tự ngôn: Tà kiến là vô ký phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Đức Thế Tôn Ngài có phán rằng: "Này Vaccha, chính Tà kiến là bất thiện, Chánh kiến là thiện". Như đây là bài Kinh vẫn thật có phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu thế đó thời không nên nói Tà kiến là vô ký. Tự ngôn: Tà kiến là vô ký phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Đức Thế Tôn Ngài có phán rằng: "Này Punna, ta nói thú hướng (gati) của bực người thành Tà kiến chỉ một thứ nào trong hai thứ là địa ngục hoặc bàng sanh". Như đây là bài Kinh vẫn thật có phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu thế đó thời không nên nói Tà kiến là vô ký như đây. Phản ngữ: Chớ nên nói Tà kiến là vô ký phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi.
Phản ngữ: Đức Thế Tôn Ngài có phán rằng: "Này Vaccha, nói rằng đời này bên đây, ta không đặng dự ngôn, nói rằng đời này tiêu mất đây ta cũng không đặng dự ngôn, nói rằng đời này có chỗ tột nói rằng đời này không có chỗ tột, nói rằng linh hồn cái đó khác mạng sống cũng cái đó, nói rằng linh hồn khác mạng sống khác, nói rằng chúng sanh sau khi chết vẫn còn, nói rằng chúng sanh sau khi chết không còn, nói rằng chúng sanh sau khi chết còn cũng có, không còn cũng có, nói rằng chúng sanh sau khi chết còn cũng không phải, không còn cũng không phải, như đây Ta cũng không đặng dự ngôn". Thế này là bài Kinh vẫn thật có phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi. Phản ngữ: Nếu thế đó Tà kiến cũng là vô ký chớ gì. Tự ngôn: Tà kiến là vô ký phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Đức Thế Tôn Ngài có phán rằng: "Này chư Phíc-khú, hoặc thân nghiệp nào mà thành Tà kiến nguyện vọng cho đầy đủ theo Tà kiến ... hoặc khẩu nghiệp nào ... hoặc ý nghiệp nào ... mà người Tà kiến nguyện vọng cho đầy đủ theo Tà kiến, hoặc Tư (cetanā) nào, hoặc hy vọng nào, hoặc sự quyết tâm nào, hoặc những hành (Saṅkhāra) nào của người Tà kiến, tất cả những pháp ấy vẫn hành vi đều để quả mà không đáng mong mỏi, không đáng ưa, không đáng thích ý, hầu để đồ mà không thành liên quan lợi ích để đặng khổ". Như đây là bài Kinh vẫn thật có phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Nếu thế đó thời không nên nói Tà kiến là vô ký chớ gì. Dứt Vô ký ngữ