Tự ngôn: Tất cả pháp thành Niệm xứ phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Tất cả pháp thành Niệm quyền, thành Niệm lực, thành Niệm, thành Niệm giác chi, thành đạo độc đoán, thành nhân đưa đến sự dứt hết, thành nhân đưa đến việc đắc chứng, thành nhân đưa đến Níp-bàn, không thành cảnh của lậu, không thành cảnh của triền, không thành cảnh của phược, không thành cảnh của bộc, không thành cảnh của phối, không thành cảnh của cái, không thành cảnh của khinh thị, không thành cảnh của thủ, không thành cảnh của phiền não. Tất cả pháp thành niệm Phật, thành niệm Pháp, thành niệm Tăng, thành niệm giới, thành niệm thí, thành niệm (chư) Thiên, thành niệm tức quan, thành niệm tử, thành niệm thân, thành niệm tịnh (Níp-bàn) phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Tất cả pháp thành Niệm xứ phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nhãn xứ thành Niệm xứ phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Nhãn xứ thành Niệm xứ phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Nhãn xứ thành Niệm, thành Niệm quyền, thành Niệm lực, thành Chánh niệm, thành Niệm giác chi, thành đạo độc đoán, thành nhân đến sự dứt tuyệt, thành nhân đến sự đắc chứng, thành nhân đưa đến Níp-bàn, không thành cảnh của Lậu, không thành cảnh của triền ... không thành cảnh của Phiền não. Nhãn xứ thành Niệm Phật, thành Niệm Pháp, thành Niệm Tăng, thành Niệm giới, thành Niệm thí, thành Niệm (chư) Thiên, thành Niệm số tức quan, thành Niệm tử, thành Niệm thân, thành Niệm tịnh (Níp-bàn) phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Nhĩ xứ ... Tỷ xứ ... Thiệt xứ ... Thân xứ ... Sắc xứ ... Thinh xứ ... Khí xứ ... Vị xứ ... Xúc xứ ... Ái tình (rāga)..., Sân, Si, Ngã mạn, Tà kiến, Hoài nghi, Hôn trầm, Điệu cử, Vô tàm ... Vô úy thành Niệm xứ phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Vô úy thành Niệm xứ phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi.
Tự ngôn: Vô úy thành Niệm, thành Niệm quyền, thành Niệm lực, thành Chánh niệm ... thành Niệm thân, thành Niệm tịnh (Níp-bàn) phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Niệm thành Niệm xứ và Niệm đó thành Niệm phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Nhãn xứ thành Niệm xứ và Nhãn xứ thành Niệm phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Niệm thành Niệm xứ và Niệm đó thành Niệm phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nhĩ xứ ... Thân xứ, Sắc xứ ... Xúc xứ, Ái tình (rāga) Sân, Si, Ngã mạn ... Vô úy thành Niệm xứ, và Vô úy thành Niệm phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Nhãn xứ thành Niệm xứ, nhưng Nhãn xứ đó thành Niệm phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Niệm thành Niệm xứ, nhưng Niệm đó không thành Niệm phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Nhĩ xứ ... Thân xứ, Sắc xứ ... Xúc xứ, Ái tình (rāga) Si ... Vô úy thành Niệm, thành Niệm xứ, nhưng Vô úy đó không thành Niệm phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Niệm thành Niệm xứ, nhưng Niệm đó không thành Niệm phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Phản ngữ: Chớ nên nói rằng tất cả pháp thành Niệm phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi. Phản ngữ: Niệm mở mối chư pháp đặng đình trụ phải chăng? Tự ngôn: Nếu mà Niệm mở mối chư pháp đình trụ vững vàng đặng, chính do nhân đó, Ngài mới nói rằng tất cả pháp thành Niệm.
Tự ngôn: Do Niệm mở mối chư pháp đặng đình trụ, như đó chư pháp mới gọi là Niệm xứ phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Do Xúc mở mối chư pháp đình trụ đặng, như thế mới là xúc vị trí (Phassapaṭṭhāna) phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Tất cả pháp thành Niệm xứ phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Do Thọ ... do Tưởng ... Tư (Cetanā) ... Tâm mở mối tất cả pháp vững vàng đặng, thế đó tất cả pháp mới gọi là Tâm xứ (Cittapaṭṭhāna) phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Tất cả pháp thành Niệm xứ phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Tất cả chúng sanh thành bực Niệm vững vàng là người hiệp với Niệm, người kiên cố với Niệm thì Niệm là pháp đương nhiên đưa đến vững vàng cho tất cả chúng sanh phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Tất cả pháp thành Niệm xứ phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Đức Thế Tôn Ngài có phán rằng: "Này chư Phíc-khú, những người nào không đặng hưởng Niệm thân, những người đó không đặng hưởng bất tử (amata). Những người nào hưởng Niệm thân thì những người đó đặng hưởng bất tử (amata)". Thế đó vẫn có nghe thật phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Chúng sanh tất cả tiến hóa, tiến hành, sử dụng, huấn luyện làm cho nhiều bằng Niệm thân phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Pháp tất cả thành Niệm xứ phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Đức Thế Tôn Ngài có phán rằng: "Này chư Phíc-khú, đây là đạo, con đường độc đạo (ekāyana) có thể làm cho trong sạch nơi tất cả chúng sanh, hầu lướt đến thế giới Chư thiên đặng phá diệt nơi khổ và ưu, hầu chứng Thánh Đạo cơ quan ra khỏi khổ đế làm cho rõ Níp-bàn, đây là Tứ niệm xứ". Thế vậy vẫn có nghe thật phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Tất cả pháp thành đạo độc đoán (ekāyanamagga) phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Tất cả pháp thành Niệm xứ phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Đức Thế Tôn Ngài có phán rằng: "Này chư Phíc-khú, thất báu (Ratana) hiện bày do Chuyển luân thánh vương xuất hiện. Thất báu (Ratana) là chi? Một là xe ngọc báu phát hiện, hai là tượng ngọc báu xuất hiện, ba là ngựa ngọc báu phát hiện, bốn là ngọc báu như ý phát hiện, năm là ngọc nữ phát hiện, sáu là gia trưởng báu phát hiện, bảy là binh ngọc báu phát hiện do Chuyển luân thánh vương ra đời. Này chư Phíc-khú, bảy cách báu là: Niệm Giác chi hiện bày do Như Lai Ứng Cúng Chánh Biến Tri ra đời. Thế nào là bảy cách báu: thứ nhất là Niệm Giác chi hiện bày, báu thứ hai là Trạch pháp Giác chi hiện bày, báu thứ ba là Cần Giác chi hiện bày, báu thứ bốn là Hỷ
Giác chi hiện bày, báu thứ năm là An tịnh Giác chi hiện bày, báu thứ sáu là Định Giác chi hiện bày, báu thứ bảy là Xả Giác chi hiện bày. Này chư Phíc-khú, nhưng bảy cách là giác chi này phát hiện do Như Lai Ứng Cúng Chánh Biến Tri ra đời". Thế này vẫn có nghe thật phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Tất cả pháp thành báu là Niệm Giác chi hiện bày, do Như Lai Ứng Cúng Chánh Biến Tri Ngài ra đời phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Tất cả pháp thành Niệm xứ phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Tất cả pháp thành Chánh cần ... thành Như ý túc ... thành (Ngũ) Quyền ... thành (Ngũ) lực ... thành Giác chi phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Dứt Niệm xứ ngữ