Tự ngôn: Dị thục quả thành pháp mà làm nhân của quả phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Dị thục quả cũng thành pháp mà làm nhân của quả phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Dị thục quả đó cũng thành pháp mà làm nhân của quả phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Khi thành như thế dị thục quả đó cũng không có cách làm nơi tột khổ, không có sự đứt đoạn của luân hồi, không có phi y sinh nhập Níp-bàn phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Dị thục quả thành pháp mà làm nhân của quả phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nói rằng dị thục quả hay là pháp mà thành nhân của quả cũng vậy, nói rằng pháp mà thành nhân của quả hay là dị thục quả cũng vậy, hai câu này cũng một cách như nhau, đồng nhau, bằng nhau, giống nhau phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Dị thục quả thành pháp mà làm nhân của quả phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Dị thục quả với pháp mà làm nhân của quả; pháp làm nhân của quả với dị thục quả đồng sanh chung nhau, hòa nhau, tương ưng nhau, đồng sanh, đồng diệt, đồng vật, đồng cảnh với nhau phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Dị thục quả thành pháp mà làm nhân của quả phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Bất thiện cái đó, dị thục quả của bất thiện cũng cái đó vậy. Thiện cái đó, dị thục quả của thiện cũng cái đó vậy phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Dị thục quả thành pháp mà làm nhân của quả phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Người sát sanh bằng cái tâm nào cũng cháy trong Địa ngục bằng cái tâm ấy vậy, người bố thí bằng cái tâm nào cũng vui vầy trong Thiên đường bằng cái tâm đó vậy phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Phản ngữ: Không nên nói dị thục quả thành pháp mà làm nhân của quả phải chăng?
Tự ngôn: Phải rồi. Phản ngữ: Dị thục quả tức là Tứ uẩn, phần pháp danh (nāmadhamma) thành Hổ tương duyên (Aññamaññapaccaya) phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi. Phản ngữ: Nếu mà dị thục quả tức là Tứ uẩn, phần pháp danh thành Hổ tương duyên, chính do nhân đó, Ngài mới nói rằng dị thục quả thành pháp mà làm nhân của quả. Dứt Pháp dị thục quả, dị thục nhân ngữ
Dứt Phẩm thứ bảy