Tự ngôn: Dục ái tùy miên là một thứ, Dục ái già cái (Kāmarāgapariyuṭṭhāna) cũng là một thứ phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Dục ái là một thứ, Dục ái già cái cũng là một thứ phải chăng? Phản ngữ:
Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Dục ái cái đó, Dục ái già cái cũng cái đó vậy phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Dục ái tùy miên cái đó, Dục ái già cái cũng cái đó vậy phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Phẫn tùy miên là một thứ, Phẫn già cái cũng là một thứ phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Phẫn là một thứ, Phẫn già cái cũng là một thứ phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Phẫn là cái đó, Phẫn già cái cũng là cái đó vậy phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Phẫn tùy miên là cái đó, Phẫn già cái cũng là cái đó vậy phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Ngã mạn tùy miên là một thứ, Ngã mạn già cái cũng là một thứ phải chăng?
Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Ngã mạn là một thứ, Ngã mạn già cái cũng là một thứ phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Ngã mạn là cái đó, Ngã mạn già cái cũng là cái đó vậy phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Ngã mạn tùy miên là cái đó, Ngã mạn già cái cũng là cái đó vậy phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Tà kiến tùy miên là một thứ, Tà kiến già cái cũng là một thứ phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Tà kiến là một thứ, Tà kiến già cái cũng là một thứ phải chăng? Phản ngữ:
Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Tà kiến là cái đó, Tà kiến già cái cũng là cái đó vậy phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Tà kiến tùy miên là cái đó, Tà kiến già cái cũng là cái đó vậy phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Hoài nghi tùy miên là một thứ, Hoài nghi già cái cũng là một thứ phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Hoài nghi là một thứ, Hoài nghi già cái cũng là một thứ phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Hoài nghi là cái đó, Hoài nghi già cái cũng là cái đó vậy phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Hoài nghi tùy miên là cái đó, Hoài nghi già cái cũng là cái đó vậy phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Hữu ái tùy miên là một thứ, hữu Ái già cái cũng là một thứ phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: hữu Ái là một thứ, hữu Ái già cái cũng là một thứ phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: hữu Ái là cái đó, hữu Ái già cái cũng là cái đó vậy phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Hữu ái tùy miên là cái đó, hữu Ái già cái cũng là cái đó vậy phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Vô minh tùy miên là một thứ, Vô minh già cái cũng là một thứ phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Vô minh là một thứ, Vô minh già cái cũng là một thứ phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Vô minh là cái đó, Vô minh già cái cũng là cái đó vậy phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Vô minh tùy miên là cái đó, Vô minh già cái cũng là cái đó vậy phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Phản ngữ: Chớ nên nói tùy miên là một thứ, già cái cũng là một thứ phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi.
Phản ngữ: Phàm phu trong khi tâm thành thiện hoặc vô ký đang hành động có thể nói rằng người ấy có tùy miên phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi. Phản ngữ: Có thể nói người ấy có tâm do già cái trùm che phải chăng? Tự ngôn: Không nên nói thế đó... Phản ngữ: Nếu thế đó tùy miên cũng một thứ, già cái cũng là một thứ chớ gì.
Tự ngôn: Phàm phu trong khi tâm thành thiện hoặc vô ký đang hành vi có thể nói rằng người ấy có ái phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nên nói có tâm mà già cái trùm che phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Nếu thế đó ái cũng một thứ, già cái cũng một thứ chớ gì. Dứt Bất đồng tùy miên ngữ