Tự ngôn: Cố nhiên là vô vi phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Níp-bàn là tí hộ (che chở) (tānaṃ), bí mật (lenaṃ), hữu y (saranaṃ), hữu Tức (parayānaṃ), cố định (accutaṃ), bất tử (amata), phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó. Tự ngôn: Cố nhiên (niyāma) là vô vi, Níp-bàn cũng vô vi phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Vô vi thành hai thứ phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Vô vi thành hai thứ phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Tí hộ (tāṇaṃ) cũng hai thứ, bí mật cũng hai thứ, hữu y cũng hai thứ, hữu Tức cũng hai thứ, cố định cũng hai thứ, bất tử cũng hai thứ, Níp-bàn cũng hai thứ phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Níp-bàn cũng hai thứ phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Có sự cao và thấp, có sự ty hạ và tinh lương, có sự sâu xa và cạn bợn, có ranh rấp mương rãnh chia ra khúc, hay là có lớp giữa của Níp-bàn hai thứ có phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Cố nhiên là vô vi phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Cũng có hạng người vào đến cố nhiên, đặng cố nhiên, cố nhiên còn làm cho sanh, cho đồng sanh, cho đình trụ, cho đồng trụ, cho sanh ra, cho càng sanh ra, cho đồng sanh đặng phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Cũng có hạng người vào đến vô vi, đặng vô vi, còn làm cho vô vi sanh, cho đồng sanh, cho còn vững, cho đồng trụ, cho sanh ra, cho rất sanh ra, cho sanh, cho sanh đều đủ đặng phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Cố nhiên là vô vi phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Đạo là vô vi phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Đạo là hữu vi phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Cố nhiên là hữu vi phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Dự Lưu cố nhiên là vô vi phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Đạo Dự Lưu là vô vi phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Đạo Dự Lưu là hữu vi phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Dự Lưu cố nhiên là hữu vi phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Nhứt Lai cố nhiên ... Bất Lai cố nhiên ... La Hán cố nhiên là vô vi phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: La Hán đạo là vô vi phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: La Hán đạo là hữu vi phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: La Hán cố nhiên là hữu vi phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Dự Lưu cố nhiên là vô vi ... La Hán cố nhiên là vô vi, Níp-bàn cố nhiên là vô vi phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Vô vi thành năm thứ phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Vô vi thành năm thứ phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Tí hộ (tānaṃ) thành năm thứ ... có lớp chặng giữa của Níp-bàn năm thứ đó phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Cố nhiên là vô vi phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Tà cố nhiên là vô vi phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Tà cố nhiên là hữu vi phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Chánh cố nhiên là vô vi phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Phản ngữ: Không nên nói rằng cố nhiên là vô vi phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi.
Phản ngữ: Khi cố nhiên phát sanh ra rồi diệt mất thì người cũng là vẫn bất cố nhiên phải chăng? Tự ngôn: Không nên nói thế đó... Phản ngữ: Nếu thế đó cố nhiên cũng là vô vi chớ gì! Tự ngôn: Khi tà cố nhiên sanh ra rồi diệt mất người cũng bất cố nhiên phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Nếu thế đó tà cố nhiên cũng sẽ là vô vi luôn chớ gì. Dứt Cố nhiên ngữ