Tự ngôn: Tứ đế là vô vi phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Tí hộ (taṇa) cũng có bốn, bí mật (leṇa) cũng có bốn, hữu y (saraṇa) cũng có bốn, hữu Tức (parāyana) cũng có bốn, cố định (accuta) cũng có bốn, bất tử (amata) cũng có bốn phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Níp-bàn cũng bốn phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Có sự cao và thấp, có ty hạ và tinh lương, có cao siêu và hèn hạ, có ranh rấp hoặc có sự chia khác, hay khe rãnh hoặc ngăn chặng giữa của Níp-bàn bốn thứ đó phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Khổ đế là vô vi phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Khổ đế là vô vi phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Khổ đế là vô vi phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Khổ thân, khổ tâm, sầu, khóc, khổ, ưu, ai là vô vi phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Tập đế là vô vi phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Tập đế là vô vi phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Tập đế là vô vi phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Dục ái, Hữu ái, Ly hữu ái là vô vi phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Đạo đế là vô vi phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Đạo là vô vi phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Đạo đế là vô vi phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Chánh kiến ... Chánh định là vô vi phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Khổ là hữu vi phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Khổ đế là hữu vi phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Khổ thân, khổ tâm, sầu, khóc, khổ, ưu, ai là hữu vi phải chăng? Phản ngữ:
Phải rồi. Tự ngôn: Khổ đế là hữu vi phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Tập là hữu vi phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Tập đế là hữu vi phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Dục ái, Hữu ái, Ly hữu ái là hữu vi phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Tập đế là hữu vi phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Đạo là hữu vi phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Đạo đế là hữu vi phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Chánh kiến ... Chánh định là hữu vi phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Đạo đế là hữu vi phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Diệt đế là vô vi, Diệt là vô vi phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Khổ đế là vô vi, Khổ là vô vi phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Diệt đế là vô vi, Diệt là vô vi phải chăng? Phản ngữ: Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Tập đế là vô vi, Tập là vô vi phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Diệt đế là vô vi, Diệt là vô vi phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Đạo đế là vô vi, Đạo là vô vi phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Khổ đế là vô vi, Khổ là hữu vi phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Diệt đế là vô vi, Diệt là hữu vi phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Tập đế là vô vi, Tập là hữu vi phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Diệt đế là vô vi, Diệt là hữu vi phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Đạo đế là vô vi, Đạo là hữu vi phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Diệt đế là vô vi, Diệt là hữu vi phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Phản ngữ: Chớ nên nói rằng Tứ đế là vô vi phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi.
Phản ngữ: Đức Thế Tôn Ngài có phán rằng: "Này chư Phíc-khú, bốn thứ này chắc thật không sai, không thành thứ khác. Bốn thứ đó là chi? Tức là khổ Đế chắc thật không sai khác, không thành thứ khác ... tức là Khổ Tập đế, tức là Khổ Tập ... tức là Khổ diệt.. tức là con đường tiến hành đi đến Diệt Khổ chắc thật không sai, không thành thứ khác.
Này chư Phíc-khú, chỉ có bốn thứ này chắc thật không sai không thành thứ khác". Như đây là bài Kinh vẫn thật có phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi. Phản ngữ: Nếu thế đó thì Tứ đế cũng là vô vi chớ gì! Dứt Đế ngữ