Tự ngôn: Giới không thành Sở hữu Tâm phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Thành Sắc, thành Níp-bàn, thành Nhãn xứ ... thành Thân xứ ... thành Sắc xứ ... thành Xúc xứ phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Giới không thành Sở hữu Tâm phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Xúc không thành Sở hữu Tâm phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Giới không thành Sở hữu Tâm phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Thọ ... Tưởng ... Tư ... Tín ... Cần ... Niệm ... Định ... Tuệ không thành Sở hữu Tâm phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Xúc thành Sở hữu Tâm phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Giới thành Sở hữu Tâm phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Thọ ... Tưởng ... Tư ... Tín ... Cần ... Niệm ... Định ... Tuệ thành Sở hữu Tâm phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Giới thành Sở hữu Tâm phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Giới không thành Sở hữu Tâm phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Giới có quả không đáng mong mỏi phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Giới có quả đáng mong mỏi phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà Giới có quả đáng mong mỏi thời không nên nói giới không thành Sở hữu Tâm.
Tự ngôn: Đức tin có quả đáng mong mỏi và đức tin thành Sở hữu Tâm phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Giới có quả đáng mong mỏi và giới thành Sở hữu Tâm phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Cần, Niệm, Định ... Tuệ có quả đáng mong mỏi và Tuệ thành Sở hữu Tâm phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Giới có quả đáng mong mỏi và giới thành Sở hữu Tâm phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Giới có quả đáng mong mỏi, nhưng giới không thành Sở hữu Tâm phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Đức Tin có quả đáng mong mỏi nhưng đức tin thành Sở hữu Tâm phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Giới có quả đáng mong mỏi nhưng giới không thành Sở hữu Tâm phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Cần, Niệm, Định, Tuệ có quả đáng mong mỏi nhưng Tuệ không thành Sở hữu Tâm phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Giới không thành Sở hữu Tâm phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Không có quả, không có dị thục quả phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Giới có quả, có dị thục quả phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà giới có quả, có dị thục quả thời không nên nói giới không thành Sở hữu Tâm ... Tự ngôn: Nhãn xứ không thành Sở hữu Tâm và không có dị thục quả phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Giới không thành Sở hữu Tâm và không có dị thục quả phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Nhĩ xứ ... Thân xứ ... Sắc xứ ... Xúc xứ không thành Sở hữu Tâm và không có dị thục quả phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Giới không thành Sở hữu Tâm và không có dị thục quả phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Giới không thành Sở hữu Tâm nhưng có dị thục quả phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nhãn xứ không thành Sở hữu Tâm, nhưng có dị thục quả phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Giới không thành Sở hữu Tâm nhưng có dị thục quả phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nhĩ xứ ... Thân xứ ... Sắc xứ ... Xúc xứ không thành Sở hữu Tâm nhưng có dị thục quả phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Chánh ngữ không thành Sở hữu Tâm phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Chánh kiến không thành Sở hữu Tâm phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Chánh ngữ không thành Sở hữu Tâm phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Chánh tư duy ... Chánh tinh tấn ... Chánh niệm ... Chánh định không thành
Sở hữu Tâm phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Chánh nghiệp ... Chánh mạng không thành Sở hữu Tâm phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Chánh kiến không thành Sở hữu Tâm phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Chánh mạng không thành Sở hữu Tâm phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Chánh tư duy ... Chánh tinh tấn ... Chánh niệm ... Chánh định không thành Sở hữu Tâm phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Chánh kiến thành Sở hữu Tâm phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Chánh ngữ thành Sở hữu Tâm phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Chánh kiến thành Sở hữu Tâm phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Chánh nghiệp ... Chánh mạng thành Sở hữu Tâm phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Chánh tư duy ... Chánh tinh tấn ... Chánh niệm ... Chánh định thành Sở hữu Tâm phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Chánh ngữ thành Sở hữu Tâm phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Chánh định thành Sở hữu Tâm phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Chánh nghiệp ... Chánh mạng thành Sở hữu Tâm phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Phản ngữ: Chớ nên nói giới không thành Sở hữu Tâm phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi. Phản ngữ: Khi giới sanh ra rồi diệt mất, bực người có giới sanh ra rồi diệt đó, thành người thiếu giới phải chăng? Tự ngôn: Không nên nói thế đó... Phản ngữ: Nếu thế đó giới cũng không thành Sở hữu Tâm chớ gì. Dứt Giới phi sở hữu tâm ngữ