Tự ngôn: Bực Thinh Văn có quả trí phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Cách biết sự thái quá, sự bất cập của quả, cách biết sự thái quá sự bất cập của quyền, cách biết sự thái quá sự bất cập của người bực Thinh Văn vẫn có phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Bực Thinh Văn có quả trí phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Cách chế định uẩn, cách chế định xứ, cách chế định giới, cách chế định đế, cách chế định quyền, cách chế định người của bực Thinh Văn vẫn có phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Bực Thinh Văn có quả trí phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Bực Thinh Văn thành bực Phật, thành bực Giáo chủ, thành Chánh Đẳng
Chánh Giác, thành bực Toàn Giác, thành bực thấy tất cả pháp, thành Giáo chủ của pháp, thành chỗ nương đỡ hiện bày của pháp phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Bực Thinh Văn có quả trí phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Bực Thinh Văn là bực làm cho đạo chưa sanh đặng sanh, là bực làm cho đạo chưa sanh đặng sanh đầy đủ, là bực tường thuật đạo mà ai ai chưa đặng tường thuật thành bực biết đạo, thành bực biết rõ đạo, thành bực khôn khéo phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Phản ngữ: Chớ nên nói rằng bực Thinh Văn có quả trí phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi. Phản ngữ: Bậc Thinh Văn là người không có trí phải chăng? Tự ngôn: Không nên nói thế đó.
Phản ngữ: Nếu thế đó bậc Thinh Văn cũng có quả trí chớ gì! Dứt Quả trí ngữ Dứt Phẩm thứ năm