Tự ngôn: Sự thành duyên (paccaya) Ngài sắp hạn chế phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Thẩm (vimansā) thành nhân và thành trưởng luôn phải chăng? Phản ngữ:
Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà thẩm thành nhân (hetu) và thành trưởng (adhipati) luôn, chính do nhân đó, Ngài mới nói rằng thành duyên bằng Nhân duyên (Hetupaccaya) và thành duyên bằng Trưởng duyên (adhipatipaccaya). Tự ngôn: Dục trưởng thành trưởng của pháp đồng sanh (sahajātadhamma) phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà Dục trưởng (chandādhipati) thành trưởng nơi pháp đồng sanh, chính do nhân đó, Ngài mới nói rằng thành duyên bằng Trưởng duyên và thành duyên bằng Đồng Sanh duyên. Tự ngôn: Cần trưởng (Viriyadhipati) thành trưởng nơi pháp đồng sanh phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà Cần trưởng thành trưởng nơi pháp đồng sanh, chính do nhân đó, Ngài mới nói rằng thành duyên bằng Trưởng duyên và thành duyên bằng Đồng Sanh duyên. Tự ngôn: Cần trưởng thành trưởng nơi pháp đồng sanh và thành quyền luôn phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà Cần trưởng thành trưởng nơi pháp đồng sanh và thành quyền luôn, chính do nhân đó, Ngài mới nói rằng thành duyên bằng Trưởng duyên và thành duyên bằng Quyền duyên. Tự ngôn: Cần trưởng thành trưởng nơi pháp đồng sanh và thành chi của đạo luôn phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà Cần trưởng thành trưởng nơi pháp đồng sanh và thành chi của đạo luôn, chính do nhân đó, Ngài mới nói rằng thành duyên bằng Trưởng duyên và thành duyên bằng Đạo duyên (Maggapaccaya). Tự ngôn: Tâm trưởng thành trưởng nơi pháp đồng sanh phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà Tâm trưởng (Cittādhipati) thành trưởng nơi pháp đồng sanh, chính do nhân đó, Ngài mới nói rằng thành duyên bằng Trưởng duyên và thành duyên bằng Đồng Sanh duyên (Sahajātapaccaya). Tự ngôn: Tâm trưởng thành trưởng nơi pháp đồng sanh và thành thực (āhāra) luôn phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà Tâm trưởng thành trưởng nơi pháp đồng sanh và thành thực luôn, chính do nhân đó, Ngài mới nói rằng thành duyên bằng Trưởng duyên và thành duyên bằng Thực duyên (Āhārapaccaya).
Tự ngôn: Tâm trưởng thành trưởng nơi pháp đồng sanh và thành quyền luôn phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà Tâm trưởng thành trưởng nơi pháp đồng sanh và thành quyền luôn, chính do nhân đó, Ngài mới nói rằng thành duyên bằng Trưởng duyên (Adhipatipaccaya) và thành duyên bằng Quyền duyên (Indrīyapaccaya). Tự ngôn: Thẩm trưởng (Vimaṅsādhipati) thành trưởng nơi pháp đồng sanh phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà Thẩm trưởng thành trưởng nơi pháp đồng sanh, chính do nhân đó, Ngài mới nói rằng thành duyên bằng Trưởng duyên và thành duyên bằng Đồng Sanh duyên. Tự ngôn: Thẩm trưởng thành trưởng nơi pháp đồng sanh và thành quyền luôn phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà Thẩm trưởng thành trưởng nơi pháp đồng sanh và thành quyền luôn, chính do nhân đó, Ngài mới nói rằng thành duyên bằng Trưởng duyên và thành duyên bằng Quyền duyên.
Tự ngôn: Thẩm trưởng thành trưởng nơi pháp đồng sanh và thành chi của đạo luôn phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà Thẩm trưởng làm Trưởng nơi pháp đồng sanh và thành chi của đạo luôn, chính do nhân đó, Ngài mới nói rằng thành duyên bằng Trưởng duyên và thành duyên bằng Đạo duyên.
Tự ngôn: Sát-na phản khán làm Pháp Thánh (ariyadhamma) cho nặng, phát sanh ra và làm Pháp Thánh ấy cho thành cảnh luôn phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà sát-na phản khán (paccavekkhaṇā) làm Thánh Pháp (ariyadhamma) cho đặng phát sanh ra và làm Thánh Pháp đó cho thành cảnh luôn, chính do nhân đó, Ngài mới nói rằng (Thánh Pháp) thành duyên bằng Trưởng duyên và thành duyên bằng Cảnh duyên (ārammaṇapaccaya). Tự ngôn: Pháp thiện trước kia thành duyên bằng Vô Gián duyên (Anantarapaccaya) nơi pháp đồng sanh sau sau và thành cố hưởng (āsevana) luôn đặng phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà pháp thiện trước trước thành duyên bằng Vô Gián duyên của pháp thiện sau sau và thành cố hưởng luôn, chính do nhân đó, Ngài mới nói rằng thành duyên bằng Vô Gián duyên và thành duyên bằng Cố Hưởng duyên (Āsevanapaccaya). Tự ngôn: Pháp bất thiện trước trước thành duyên bằng Vô Gián duyên của pháp bất thiện sau sau và thành cố hưởng luôn phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Nếu mà pháp bất thiện trước trước thành duyên bằng Vô Gián duyên của pháp bất thiện sau sau và thành cố hưởng luôn, chính do nhân đó, Ngài mới nói rằng thành duyên bằng Vô Gián duyên và thành duyên bằng Cố Hưởng duyên5. Tự ngôn: Pháp vô ký tố (kiriyā) sanh trước trước thành duyên bằng Vô Gián duyên cho pháp vô ký tố sanh sau sau mà thành cố hưởng luôn phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Nếu mà pháp vô ký tố trước trước thành duyên bằng Vô Gián duyên của pháp vô ký tố sau sau và thành cố hưởng luôn, chính do nhân đó, Ngài mới nói rằng thành duyên bằng Vô Gián duyên và thành duyên bằng Cố Hưởng duyên (Āsevanapaccaya). Phản ngữ: Chớ nên nói sự thành duyên Ngài hạn chế phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi.
Phản ngữ: Thành duyên bằng Nhân duyên cũng đặng, thành duyên bằng Cảnh duyên cũng đặng, thành duyên bằng Vô Gián duyên cũng đặng, thành duyên bằng Liên Tiếp duyên cũng đặng phải chăng? Tự ngôn: Không nên nói thế đó... Phản ngữ: Nếu thế đó thì sự thành duyên Ngài cũng hạn chế chớ gì. Dứt Duyên khởi ngữ