Tự ngôn: La Hán không có tử phi thời phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: La Hán không có chết phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: La Hán có chết phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: La Hán có chết phi thời phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: La Hán không có chết phi thời phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Người mà giết mạng sống La Hán đó giết trong khi mạng sống như là mạng sống phần mà còn dư vẫn có, hoặc giết trong khi mạng sống như là mạng sống nơi phần không dư vẫn có. Phản ngữ: Giết trong khi mạng sống tức là mạng sống phần mà còn dư vẫn có. Tự ngôn: Nếu mà giết trong khi mạng sống như là mạng sống phần mà còn dư cũng có, thời không nên nói La Hán không có chết phi thời. Phản ngữ: Giết trong khi mạng sống tức là mạng sống phần mà không dư vẫn có. Tự ngôn: La Hán không chết phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: La Hán không có chết phi thời phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Thuốc độc, gươm đao, lửa, không thể vào đến thân của La Hán phải chăng?
Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Thuốc độc, gươm đao, lửa có thể vào trong thân của La Hán đặng phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà thuốc độc, gươm đao, lửa có thể vào trong thân của La Hán đặng thời không nên nói La Hán chẳng chết phi thời. Tự ngôn: Thuốc độc, gươm đao, lửa không có thể vào đến trong thân thể của La Hán phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: La Hán không chết phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Phản ngữ: La Hán có thể chết phi thời phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi.
Phản ngữ: Đức Thế Tôn Ngài có phán rằng: "Này chư Phíc-khú, Như Lai không nói cách mà nghiệp nó hành vi bằng cố quyết mà người đã làm, đã chừa bỏ, sẽ hết đi, vì không đặng hưởng quả nhưng chính nghiệp ấy sẽ cho quả chỉ trong hiện đời hoặc trong đời sau này, hay trong đời sau này luôn luôn". Như đây là bài Kinh vẫn thật có phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi. Phản ngữ: Nếu thế đó thì La Hán cũng không có chết phi thời chớ gì. Dứt La Hán vô phi thời tử ngữ