Tự ngôn: Người khác giao sự vui cho người khác đặng phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Người khác giao sự khổ cho người khác đặng phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Người khác giao sự khổ cho người khác không đặng phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Người khác giao sự vui cho người khác không đặng phải chăng? Phản ngữ:
Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Người khác giao sự vui cho người khác đặng phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Người khác giao sự vui của mình cho người khác, giao sự vui của người khác khác, hoặc giao sự vui của người hưởng đó phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Người khác giao sự vui của mình cho người khác cũng chẳng phải, giao sự vui của người khác khác cũng chẳng phải, giao sự vui của bực người hưởng đó cũng chẳng phải phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà người khác giao sự vui của mình cho người khác cũng không phải, giao sự vui của người khác khác cũng không phải, giao sự vui của bực người hưởng đó cũng không phải thời không nên nói người khác giao sự vui cho người khác đặng. Tự ngôn: Người khác giao sự vui cho người khác đặng phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Người khác thành bực làm cho người khác lạc và khổ, người khác làm cho một người khác nữa hưởng quả đặng phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Chớ nên nói người khác giao sự vui cho người khác đặng phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Ngài Udāyī có nói như vầy: "Đức Thế Tôn của chúng ta, Ngài hạn chế tất cả pháp khổ cho người đặng nhiều ư? Đức Thế Tôn của chúng ta, Ngài bố thí tất cả pháp lạc cho người rất nhiều ư? Đức Thế Tôn của chúng ta, Ngài ban bố pháp lành cho tất cả rất nhiều ư". Như đây là bài Kinh vẫn thật có phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu thế đó người khác cũng giao sự vui cho người khác đặng chớ gì. Dứt Lạc phú ngữ