Tự ngôn: Hành sanh do Vô minh làm duyên trọn đó không nên nói hẳn do Hành làm duyên mới sanh ra Vô minh đặng phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Vô minh sanh chung với Hành phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Nếu mà Vô minh sanh chung với Hành, chính do nhân đó, Ngài mới nói rằng tuy nhiên do Vô minh làm duyên mới sanh Hành đặng, tuy nhiên do Hành làm duyên mới sanh Vô minh đặng. Tự ngôn: Thủ sanh do Ái làm duyên trọn đó không nên nói hẳn do Thủ làm duyên mới sanh Ái đặng phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Ái sanh đồng với Thủ phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà Ái sanh chung với Thủ, chính do nhân đó, Ngài mới nói rằng hẳn do Ái làm duyên mới sanh ra Thủ đặng, hẳn do Thủ làm duyên thời Ái sanh đặng. Phản ngữ: Lời nói: "Này chư Phíc-khú, do Lão và Tử làm duyên mới sinh ra Sanh (jāti), do Sanh làm duyên mới có Hữu". Như đây là bài Kinh vẫn thật có phải chăng?
Tự ngôn: Không có. Phản ngữ: Nếu thế đó Hành cũng sanh do Vô minh làm duyên trọn đó không nên nói hẳn bởi Hành làm duyên Vô minh mới sanh đặng; Thủ sanh do Ái làm duyên trọn đó không nên nói hẳn do Thủ làm duyên mới sanh ra Ái đặng.
5 "Cố Hưởng duyên" sau này được Trưởng Lão Tịnh Sự điều chỉnh thành "Trùng Dụng duyên"
Tự ngôn: Lời nói: "Này chư Phíc-khú, do Thức làm duyên mới sanh ra Danh Sắc, hẳn do Sanh Sắc làm duyên thời mới sanh Thức đặng". Như đây là bài Kinh vẫn thật có phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu thế đó Hành cũng sanh ra hẳn do Vô minh làm duyên,Vô minh cũng sanh ra hẳn do Hành làm duyên, Thủ cũng sanh ra hẳn do Ái làm duyên, Ái cũng sanh ra hẳn do Thủ làm duyên chớ gì.
Dứt Hổ tương duyên ngữ