Tự ngôn: Tất cả pháp thành nhứt định (niyata) phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Thành tà nhứt định phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Thành chánh nhứt định phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Khối mà thành bất định không có phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Khối mà thành bất định vẫn có phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà khối mà thành bất định vẫn có thời không nên nói pháp tất cả thành nhứt định. Tự ngôn: Pháp tất cả thành nhứt định phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Đức Phật có thuyết ba khối (rāsī): Một là khối tà nhứt định, hai là khối chánh nhứt định, ba là khối mà thành bất định phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà Đức Thế Tôn có thuyết ba khối như là: Một là khối thành tà nhứt định, hai là khối thành chánh nhứt định, ba là khối thành bất định thời không nên nói pháp tất cả thành nhứt định. Tự ngôn: Sắc thành nhứt định theo nghĩa là Sắc phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Thành tà nhứt định phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Thành chánh nhứt định phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Thọ ... Tưởng ... Hành ... Thức thành nhứt định theo ý nghĩa là Thức phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Thành tà nhứt định phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Thành chánh nhứt định phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Phản ngữ: Chớ nên nói Sắc thành nhứt định theo ý nghĩa là Sắc ... Thọ ... Tưởng ... Hành ... Thức thành nhứt định theo ý nghĩa Thức phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi. Phản ngữ: Sắc thành Thọ, thành Tưởng, thành Hành, thành Thức, Thọ, Tưởng, Hành ... Thức thành Sắc, thành Thọ, thành Tưởng, thành Hành phải chăng? Tự ngôn: Không nên nói thế đó...
Phản ngữ: Nếu thế đó thì Sắc cũng thành nhứt định theo ý nghĩa là Sắc, Thọ ... Tưởng ... Hành ... Thức thành nhứt định bằng ý nghĩa là Thức chớ gì. Dứt Pháp ngữ