Tự ngôn: Bi của Đức Thế Tôn không có phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Từ của Đức Thế Tôn không có phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Bi của Đức Thế Tôn không có phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Tùy hỷ ... Xả của Đức Thế Tôn không có phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Bi của Đức Thế Tôn vẫn có phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Bi của Đức Thế Tôn vẫn có phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Tùy hỷ ... Xả của Đức Thế Tôn vẫn có phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Bi của Đức Thế Tôn vẫn có phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Bi của Đức Thế Tôn không có phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Đức Thế Tôn chẳng phải hiệp với đức bi phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Đức Thế Tôn Ngài hiệp với đức bi, Ngài liên quan đời, Ngài tế độ đời, Ngài hành động lợi ích cho đời phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà Đức Thế Tôn Ngài hiệp với đức bi, Ngài liên quan đời, Ngài tế độ đời, Ngài làm lợi ích cho đời thời không nên nói là bi của Đức Thế Tôn không có. Tự ngôn: Bi của Đức Thế Tôn không có phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Đức Thế Tôn đã nhập thiền Đại bi phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà Đức Thế Tôn Ngài đã nhập thiền Đại Bi thời không nên nói bi của
Đức Thế Tôn không có. Phản ngữ: Bi của Đức Thế Tôn vẫn có phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi. Phản ngữ: Đức Thế Tôn có ái phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Phản ngữ: Nếu thế đó, bi của Đức Thế Tôn không có chớ gì.
Dứt Bi ngữ