Tự ngôn: Trừ ra Thánh Đạo, hành mà ngoài ra thành khổ phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Dù Khổ Tập cũng là khổ phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Dù là Khổ Tập cũng là khổ phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Thánh đế chỉ có ba đó phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Thánh đế chỉ có ba đó phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Đức Thế Tôn Ngài thuyết để Tứ Thánh đế tức là: Khổ, Khổ tập (dukkhasamudaya), Khổ diệt (dukkhanirodha), Khổ diệt Tiến hành (dukkhanirodha gāminīpatīpadā) phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà Đức Thế Tôn Ngài thuyết để bốn Thánh đế là Khổ, Khổ tập, Khổ diệt, Khổ diệt Tiến hành thời không nên nói Thánh đế chỉ có ba đó. Tự ngôn: Dĩ nhiên Khổ tập cũng là khổ phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Theo ý nghĩa nói cách nào? Phản ngữ: Theo ý nghĩa vô thường. Tự ngôn: Thánh Đạo vô thường phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Thánh Đạo thành khổ phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Thánh Đạo vô thường nhưng Thánh Đạo đó không thành khổ phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Khổ Tập vô thường nhưng Khổ tập đó không thành khổ phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Khổ Tập vô thường và Khổ tập đó thành khổ phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Thánh Đạo vô thường và Thánh Đạo đó thành khổ phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Phản ngữ: Chớ nên nói trừ Thánh Đạo, hành ngoài ra thành khổ phải chăng? Tự ngôn:
Phải rồi. Tự ngôn: Thánh Đạo đó thành Tiến hành diệt khổ phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà Thánh Đạo đó thành Tiến hành diệt khổ, chính do nhân đó, Ngài mới nói rằng trừ Thánh Đạo, hành mà ngoài ra thành khổ. Dứt Trừ ra Thánh Đạo ngữ