Tự ngôn: Người trừ phiền não nơi thành quá khứ phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Còn làm cho pháp diệt rồi diệt mất đi, làm cho pháp lìa rồi lìa mất đi, làm cho pháp hết rồi hết đi, còn làm cho pháp rơi rồi rơi mất đi, còn làm cho pháp rơi khuất rồi rơi khuất mất đi phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Người trừ phiền não quá khứ phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Quá khứ đã diệt rồi phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà quá khứ đã diệt thời không nên nói người trừ phiền não quá khứ.
Tự ngôn: Trừ phiền não nơi quá khứ phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Quá khứ vẫn không có phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà quá khứ vẫn không có thời không nên nói người trừ phiền não quá khứ. Tự ngôn: Người trừ phiền não vị lai phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Có thể làm cho pháp chưa sanh không cho sanh, còn làm cho pháp chưa sanh đầy đủ không đặng sanh đầy đủ, còn làm cho pháp chưa sanh không cho sanh, còn làm cho pháp không hiện không cho hiện phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Người trừ phiền não vị lai phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Pháp mà thành vị lai chưa sanh phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà pháp vị lai chưa sanh thời không nên nói người trừ phiền não vị lai. Tự ngôn: Người trừ phiền não vị lai phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Vị lai vẫn không có phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Nếu mà vị lai không có thời không nên nói người trừ phiền não vị lai. Tự ngôn: Người trừ phiền não hiện tại phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Người thành bực vọng dục rồi trừ Ái, thành người Sân độc ác rồi trừ Sân, thành người si rồi trừ Si, thành người phiền toái rồi trừ phiền não phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Người trừ ái bằng ái, trừ sân bằng sân, trừ si bằng si, trừ phiền não bằng phiền não phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Ái tương ưng với tâm, đạo cũng tương ưng với tâm phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Thành sự hội hiệp của nhị xúc ... của nhị tâm phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Ái thành bất thiện, đạo thành thiện phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Pháp thiện và pháp bất thiện, pháp có lỗi và pháp không có lỗi, pháp thô thiển và pháp tinh vi, pháp đen và trắng, thành đối lập nhau đến gặp nhau phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Pháp thành thiện và pháp thành bất thiện ... pháp đen và pháp trắng mà thành cừu địch nhau đến gặp nhau phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Đức Thế Tôn Ngài có phán rằng: "Này chư Phíc-khú, nền tảng bốn cách này xa nhau rất xa nhau. Bốn cách ra sao? Trời và đất, đây là cách thứ nhứt mà xa nhau rất xa nhau ... bởi thế đó pháp của hiền triết mới xa lìa pháp phi hiền triết". Như đây là bài Kinh vẫn thật có phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu thế đó thời không nên nói pháp thiện và pháp bất thiện ... đến gặp nhau chớ gì. Phản ngữ: Chớ nên nói người trừ phiền não nơi quá khứ, trừ phiền não nơi vị lai, trừ phiền não nơi hiện tại phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi. Phản ngữ: Người mà trừ phiền não đặng không có phải chăng? Tự ngôn: Không nên nói thế đó... Phản ngữ: Nếu thế đó người cũng trừ phiền não quá khứ, trừ phiền não vị lai, trừ phiền não hiện tại chớ gì. Dứt Trừ phiền não ngữ