Tự ngôn: Kỳ gian (Addhā) đã thành tựu thật tướng phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Thành Sắc phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Thành Thọ ... thành Tưởng ... thành Hành ... thành Thức phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Kỳ gian quá khứ thật tướng thành tựu phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Thành Sắc phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Thành Thọ ... thành Tưởng ... thành Hành ... thành Thức phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Kỳ gian (Addhā) vị lai thành tựu thật tướng phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Thành Sắc phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Thành Thọ ... thành Tưởng ... thành Hành ... thành Thức phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Kỳ gian hiện tại là thành tựu thật tướng phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Thành Sắc phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Thành Thọ ... thành Tưởng ... thành Hành ... thành Thức phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Sắc, Thọ, Tưởng, Hành, Thức nơi quá khứ thành Kỳ gian phần quá khứ phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Kỳ gian phần quá khứ thành năm phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Sắc, Thọ, Tưởng, Hành, Thức chỗ thành vị lai thành Kỳ gian phần vị lai phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Kỳ gian phần vị lai thành năm phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Sắc, Thọ, Tưởng, Hành, Thức nơi thành hiện tại là Kỳ gian phần hiện tại phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Kỳ gian phần hiện tại thành năm phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Ngũ uẩn mà thành quá khứ là Kỳ gian phần quá khứ; Ngũ uẩn mà thành vị lai là Kỳ gian phần vị lai, Ngũ uẩn mà thành hiện tại là Kỳ gian phần hiện tại phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Kỳ gian thành mười lăm phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó...
Tự ngôn: Thập nhị xứ mà thành quá khứ là Kỳ gian phần quá khứ, Thập nhị xứ mà thành vị lai là Kỳ gian phần vị lai, Thập nhị xứ mà thành hiện tại là Kỳ gian phần hiện tại phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Kỳ gian có ba mươi sáu phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Thập bát giới mà thành quá khứ là Kỳ gian phần quá khứ, Thập bát giới mà thành vị lai là Kỳ gian phần vị lai, Thập bát giới mà thành hiện tại là Kỳ gian phần hiện tại phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Kỳ gian thành năm mươi bốn phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Nhị thập nhị quyền mà thành quá khứ là Kỳ gian phần quá khứ, Nhị thập nhị quyền mà thành vị lai là Kỳ gian phần vị lai, Nhị thập nhị quyền mà thành hiện tại là Kỳ gian phần hiện tại phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Kỳ gian (addhā) thành lục thập lục (66) phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Phản ngữ: Chớ nên nói rằng: "Kỳ gian (addhā) là thật tướng thành tựu phải chăng?" Tự ngôn: Phải rồi. Phản ngữ: Đức Thế Tôn Ngài có phán rằng: "Này chư Phíc-khú, Ngữ Tông (kathāvatthu) có ba thứ. Ba thứ ra sao? Người nên thuật lời mở mối Kỳ gian phần quá khứ như vầy: "Kỳ gian mà đã luống qua thành rồi thế này" hoặc như đây nên tường thuật mở mối Kỳ gian phần vị lai như vầy: "Kỳ gian phần vị lai sẽ là thế này" hoặc như đây nên tường thuật mở mối Kỳ gian phần hiện tại hiện nay như vầy: "Hiện tại vẫn là trong hiện nay thế này" hoặc như đây. Này chư Phíc-khú, Ngữ Tông (kathāvatthu) có ba thứ như thế vậy". Đây là bài Kinh vẫn thật có phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi.
Phản ngữ: Nếu thế đó Kỳ gian cũng là chân tướng thành tựu chớ gì. Dứt Kỳ gian ngữ