Tự ngôn: Cư sĩ đáng thành La Hán đặng phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: La Hán Cư sĩ vẫn còn có triền phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó.
Tự ngôn: La Hán Cư sĩ không còn triền phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu nói La Hán Cư sĩ không có triền, thời không nên nói cư sĩ đáng thành La Hán đặng. Tự ngôn: Cư sĩ đáng thành La Hán đặng phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: La Hán Cư sĩ đã trừ tuyệt triền, nhổ gốc rễ rồi, làm cho đặng như cây thốt nốt đứt đọt không còn sanh ra nữa sau này đã là lẽ thường phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu nói cư sĩ La Hán đã trừ tuyệt triền, nhổ gốc rễ rồi làm như cây thốt nốt đứt đọt cho sau này không sanh đặng nữa đã lẽ thường thời không nên nói rằng cư sĩ đáng thành La Hán đặng.
Tự ngôn: Cư sĩ đáng thành La Hán đặng phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Cư sĩ ra sao mới không đặng trừ cư sĩ triền rồi thành bực làm cho khỏi nơi khổ đặng, chính ngay trong hiện tại vẫn có phải chăng? Phản ngữ: Không có. Tự ngôn: Nếu nói cư sĩ ra sao chưa đặng trừ cư sĩ triền, rồi thành bực làm cho khỏi nơi khổ ngay trong hiện tại chẳng có thời không nên nói rằng cư sĩ đáng thành La Hán đặng như thế. Tự ngôn: Cư sĩ đáng thành La Hán đặng phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Kẻ ngoại đạo người giống Độc (sacchagotto) đến đảnh lễ Đức Phật rồi bạch như vầy: "Dạ, bạch Đức Gotama, cư sĩ chi chi mà còn chưa đặng trừ cư sĩ triền rồi thành bực làm cho khỏi nơi khổ đặng bởi thân hoại vẫn có phải chăng? Đức thế Tôn ngài phán rằng, nầy họ Độc (sacchagotto), không có cư sĩ chi chi mà chưa đặng trừ cư sĩ triền rồi thành bực làm cho khỏi nơi khổ đặng vì thân hoại". Thế nầy là bài Kinh vẫn có phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu thế đó cũng không nên nói cư sĩ đáng thành La Hán đặng như thế. Tự ngôn: Cư sĩ đáng thành La Hán đặng phải chăng? Tự ngôn: La Hán phải hưởng pháp dục, phải còn pháp dục cho sanh lên, phải nằm mà nơi nằm chen chúc với con, phải dùng vải nhung và nhuyễn, phải chưng diện bằng bông đồ thơm, đồ thoa xức, phải ưa thích bạc vàng, phải thu nhận dê, trừu, gà, heo, phải thâu nhận voi, bò, ngựa, la, phải thâu nhận chim chá-cô, chim âm-thuần, gà đuôi công, phải có kẹp bướm, có tủ màu vàng, chữ vải trắng, có dây đai dài, phải thành người giữ nhà trọn đời phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó.
Phản ngữ: Chớ nên nói rằng cư sĩ đáng thành La Hán đặng phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi. Phản ngữ: Ông Tước Lộc công tử (Yasakulaputta), ông Ngôn Ngữ gia trưởng (Uttiya gahapati), ông Kiều Lương thanh niên (Setumāṇavo) đắc chứng La Hán luôn khi còn cư sĩ phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi. Phản ngữ: Nếu mà nói ông Tước Lộc công tử, ông Ngôn Ngữ gia trưởng, ông Kiều
Lương thanh niên đắc chứng La Hán luôn khi còn cư sĩ, chính do nhân đó, Ngài mới nói cư sĩ đáng thành La Hán đặng. Dứt Cư Sĩ Ứng Cúng ngữ