Tự ngôn: Bực người Bát Kiếp không thể trở đặng tâm thiện phải chăng? Phản ngữ:
Phải rồi. Tự ngôn: Bực người Bát Kiếp có thể bố thí phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà bực người Bát Kiếp có thể bố thí thời không nên nói bực người Bát Kiếp không thể trở đặng tâm thiện. Tự ngôn: Bực người Bát Kiếp không thể trở đặng tâm thiện phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Bực người Bát Kiếp có thể cho y ... có thể cho bát ... có thể cho tọa cụ ... có thể cho y dược, vật dụng, có thể cho đồ nhai, có thể cho đồ ăn, có thể cho đồ uống, có thể lạy Pháp, có thể đem đến bông cây, đồ thơm, đồ thoa nơi tháp ... có thể sắp cách cúng dường bảo tháp phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Nếu mà bực người Bát Kiếp có thể sắp cách cúng dường bảo tháp thời không nên nói bực người Bát Kiếp không thể trở đặng tâm thiện. Như đây... Phản ngữ: Bực người Bát Kiếp có thể trở đặng tâm thiện phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi.
Phản ngữ: Bực người Bát Kiếp có thể phản chuyển đặng tâm thiện mà thành cách ra khỏi tâm bất thiện là nhân sống còn luôn cả kiếp đó phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi. Phản ngữ: Có thể trở đặng tâm thiện thành ra Sắc giới ... thành ra Vô sắc giới ... thành ra siêu thế phải chăng? Tự ngôn: Không nên nói thế đó... Dứt Tâm thiện phản chuyển ngữ