Tự ngôn: Người khác đè nén tâm của người khác đặng phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Người khác đè nén đặng tâm của người khác đừng vọng dục, đừng độc hại, đừng tối mê, đừng phiền muộn như đây phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Người khác đè nén tâm của người khác đặng phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Người khác đè nén đặng như là Xúc mà đã sanh ra cho người khác đừng diệt mất đi như đây phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Người khác đè nén đặng như là Thọ mà đã sanh ra ... Tưởng mà đã sanh ra ... Tư mà đã sanh ra, Tâm mà đã sanh ra, Tín mà đã sanh ra, Cần mà đã sanh ra, Niệm mà đã sanh ra, Định mà đã sanh ra ... Tuệ mà đã sanh ra cho người khác đừng diệt mất đi như thế phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Người khác đè nén tâm của người khác đặng phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Người khác bài trừ Ái, bài trừ Sân ... bài trừ Vô úy hầu lợi ích cho người khác đặng phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Người khác đè nén tâm của người khác đặng phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Người khác tiến hóa Đạo, tiến hóa Niệm xứ ... tiến hóa Giác chi hầu lợi ích cho người khác đặng phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Người khác vẫn đè nén tâm của người khác đặng phải chăng? Phản ngữ:
Phải rồi. Tự ngôn: Người khác chăm chú biết Khổ, bài trừ Tập, làm cho rõ Diệt, còn làm cho Đạo phát sanh hầu lợi ích cho người khác đặng phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Người khác đè nén tâm của người khác đặng phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Người khác thành người làm cho người khác vui và khổ, người khác làm cho một người khác nửa hưởng quả phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Người khác đè nén tâm của người khác đặng phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Đức Thế Tôn Ngài có phán rằng: "Người tạo tội với tự mình vẫn sầu khổ với chính mình, tự mình không làm tội chính mình vẫn sạch sẽ, sự sạch sẽ hay không sạch sẽ thành của phần mình, người khác sẽ làm cho người khác trong sạch không đặng". Như đây là bài Kinh vẫn thật có phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Nếu thế đó cũng không nên nói người khác đè nén tâm đặng cho người khác như thế vậy. Phản ngữ: Chớ nên nói người khác đè nén tâm của người khác đặng phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Phản ngữ: Người bực đắc chứng sự thành người có sức mạnh vẫn có, người mà thành bực có sự chuyên môn vẫn có phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi.
Phản ngữ: Nếu mà người bực đắc chứng sự thành người có sức mạnh vẫn có, người mà thành bực có sự chuyên môn vẫn có, chính do nhân đó, Ngài mới nói rằng người khác đè tâm của người khác đặng. Dứt Chinh lệ ngữ