Tự ngôn: Trí không có với phàm phu phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Tuệ, thái độ hiểu rõ, sự nghiên cứu, sự lựa chọn, sự trạch pháp, sự chăm chú tiêu chuẩn, sự vào chăm chú, sự vào chăm chú trong phần không có với phàm phu phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Tuệ, thái độ hiểu rõ, sự nghiên cứu ... sự vào chăm chú biết phần của phàm phu vẫn có phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà tuệ, thái độ hiểu rõ, sự nghiên cứu ... sự vào chăm chú riêng phần của phàm phu vẫn có thời không nên nói trí không có với phàm phu.
Tự ngôn: Trí không có với phàm phu phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Phàm phu có thể nhập Sơ thiền phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà phàm phu có thể nhập Sơ thiền thời không nên nói trí không có với phàm phu.
Tự ngôn: Phàm phu có thể nhập Nhị thiền ... Tam thiền ... Tứ thiền ... có thể nhập Không vô biên xứ, Thức vô biên xứ, Vô sở hữu xứ, Phi tưởng phi phi tưởng xứ. Phàm phu có thể bố thí, có thể dưng y ... có thể cúng bát, có thể cúng tọa cụ ... có thể cúng Y dược vật dụng phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Phản ngữ: Nếu mà phàm phu có thể cúng y dược, vật dụng thời không nên nói trí không có với phàm phu. Phản ngữ: Trí của phàm phu vẫn có phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi. Phản ngữ: Phàm phu chăm chú biết Khổ, trừ Tập, làm cho rõ Diệt, còn làm cho Đạo phát sanh bằng tuệ ấy phải chăng? Tự ngôn: Không nên nói thế đó... Dứt Trí ngữ