Tự ngôn: Người thành bực hiệp với quá khứ phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Quá khứ diệt rồi, lìa khỏi rồi, biến mất rồi, trời lặn rồi, tiêu mất đi rồi phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà quá khứ đã diệt đi rồi, lìa mất rồi, biến mất rồi, trôi lặn rồi, đã tiêu diệt rồi thời không nên nói người thành bực hiệp với quá khứ. Tự ngôn: Người thành bực hiệp với vị lai phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Vị lai chưa đặng sanh, chưa đặng thành, chư đặng sanh đủ, chưa đặng sanh ra, chưa đặng sanh lên, chưa đặng hiện bày phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Nếu mà vị lai chưa sanh, chưa thành, chưa sanh đều, chưa đặng sanh ra, chưa đặng phát, chưa đặng hiện bày thời không nên nói người thành bực hiệp với vị lai.
Tự ngôn: Người thành bực hiệp với Sắc uẩn nơi quá khứ, thành bực hiệp với Sắc uẩn nơi vị lai, thành bực hiệp với Sắc uẩn nơi hiện tại phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Thành bực hiệp với 3 Sắc uẩn phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Bực thành người hiệp với ngũ uẩn nơi quá khứ, thành người hiệp với ngũ uẩn nơi vị lai, thành người hiệp với ngũ uẩn nơi hiện tại phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Thành người hiệp với 15 uẩn phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Bực thành người hiệp với Nhãn xứ nơi quá khứ, thành người hiệp với Nhãn xứ nơi vị lai, thành người hiệp với Nhãn xứ nơi hiện tại phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Thành người hiệp với 3 Nhãn xứ phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Bực thành người hiệp với Thập nhị xứ nơi quá khứ, thành người hiệp với Thập nhị xứ nơi vị lai, thành người hiệp với Thập nhị xứ nơi hiện tại phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Thành người hiệp với 16 xứ phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Bực thành người hiệp với Nhãn giới nơi quá khứ, thành người hiệp với Nhãn giới nơi vị lai, thành người hiệp với Nhãn giới nơi hiện tại phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi.
Tự ngôn: Thành người hiệp với 3 Nhãn giới phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Bực thành người hiệp với Thập bát giới nơi quá khứ, thành người hiệp với Thập bát giới nơi vị lai, thành người hiệp với Thập bát giới nơi hiện tại phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Thành người hiệp với 54 giới phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Bực thành người hiệp với Nhãn quyền nơi quá khứ, thành người hiệp với Nhãn quyền nơi vị lai, thành người hiệp với Nhãn quyền nơi hiện tại phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Thành người hiệp với 3 Nhãn quyền phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Tự ngôn: Bực thành người hiệp với Nhị thập nhị quyền nơi quá khứ, thành người hiệp với hai Nhị thập nhị quyền nơi vị lai, thành người hiệp với Nhị thập nhị quyền nơi hiện tại phải chăng? Phản ngữ: Phải rồi. Tự ngôn: Thành người hiệp với 66 Quyền phải chăng? Phản ngữ: Không nên nói thế đó... Phản ngữ: Chớ nói rằng người hiệp với quá khứ và vị lai phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi.
---
Phản ngữ: Bực người có thường chăm chú Bát giải thoát (Bát thiền) người đặng theo mong mỏi là Tứ thiền, người có thường đặng Tùng tiền trụ cửu thiền vẫn có phải chăng? Tự ngôn: Phải rồi. Phản ngữ: Nếu mà bực người có thường chăm chú Bát giải thoát, người đặng theo mong mỏi là Tứ thiền, người có thường đặng Tùng tiền trụ cửu thiền vẫn có, chính do nhân đó, mới nói rằng bực người hiệp với quá khứ và vị lai. Dứt Quá khứ, vị lai, hiện tại ngữ
Hết phẩm thứ chín